Giới thiệu về Tiền Vui

Võ Quốc Lộc, người sáng lập Tiền Vui
Võ Quốc Lộc, người sáng lập Tiền Vui.

Tôi từng nghĩ cứ làm nhanh là thắng. Hoá ra càng nhanh tôi càng lệch.

Hồi đi học, tôi viết chữ tràn ra ngoài dòng kẻ. Viết cho sướng tay, viết cho kịp, nhưng lật lại cả trang thì chữ nghiêng ngả, đọc không ra. Chuyện tiền bạc mấy năm đầu đời của tôi y hệt vậy. Tôi ham giàu nhanh, xoay đủ kiểu, ngã tới hai lần, có lần mất trắng và gánh một khoản nợ lớn. Phải đến lúc đó tôi mới thấy cái điều nhỏ xíu mà hồi đi học tôi coi thường: muốn viết đẹp, phải kẻ dòng trước đã. Muốn không vỡ nợ, phải có nguyên tắc trước khi ra quyết định, chứ không phải sau. Nếu bạn đang đọc tới đây, chắc bạn cũng đang loay hoay với tiền theo một kiểu nào đó. Vậy thì ngồi xuống, tôi kể bạn nghe.

Tôi lớn lên ở miền Tây, trong một gia đình mà câu cửa miệng lúc nào cũng là “kiếm được thì xài, hết thì cày tiếp”. Hồi nhỏ tôi còn nghe hoài một câu nữa: “Tiết kiệm là chuyện của người giàu, nghèo như mình lấy đâu ra dư mà tiết kiệm.” Nghe riết rồi tin. Nên trong đầu tôi chỉ có đúng một mong ước: làm sao giàu thật nhanh để thoát khỏi cái nghèo này.

Tôi bươn chải từ sớm. Đang học đại học, tôi làm đủ nghề, ai thuê gì làm nấy, cái gì ra tiền là lao vào học. Cao điểm mùa COVID, trong khi nhiều người hoảng sợ thì tôi nhập thực phẩm về bán. Có ngày mở bán vài tiếng kiếm vài triệu là chuyện thường. Tôi nhớ có hôm về tới nhà, mệt tới mức không buồn đếm tiền, ngủ thiếp đi mà xấp tiền vẫn còn nắm trong tay. Lúc đó tôi tưởng mình đang đứng trên đỉnh. Tôi thật sự tin mình đã hiểu hết về tiền, tin mình biết kinh doanh, và kiểu gì rồi cũng sẽ giàu.

Rồi COVID qua đi. Thị trường thực phẩm quay đầu. Và tôi bắt đầu sợ. Tôi sợ mất hết những gì đang có. Càng sợ tôi càng quýnh lên đi tìm cái mới. Tôi tất tay vào coin, rồi mua căn hộ cho thuê, rồi FOMO lao vào một mô hình kinh doanh thú y lớn khi mình chưa đủ nền tảng để gánh nó. Kết cục là một buổi sáng, tôi ngồi trước màn hình nhìn con số âm trong tài khoản. Nợ ngân hàng. Nợ gia đình. Nợ cả bạn bè.

Giai đoạn đó tôi kiệt sức theo đúng nghĩa đen. Mỗi tối tôi ngồi trên sân thượng lầu ba, nhìn dòng xe qua lại mà cửa hàng thì vắng tanh. Có những khoảnh khắc tôi nghĩ, chỉ cần buông tay một cái là xong hết. Vợ tôi là người ngồi lại bên tôi những đêm đó. Cô ấy không nói gì nhiều, chỉ ở đó thôi. Vậy mà chính điều đó giữ tôi lại.

Rồi tôi nghĩ tới mẹ, tới em trai, tới những người thân. Tôi nhớ những anh em, bạn bè đã đỡ mình dậy bao lần. Tôi quyết định làm lại từ đầu. Và ngay giữa lúc tận cùng đó, tôi chợt hiểu ra một điều lẽ ra phải hiểu từ lâu:

“Tôi thua không phải vì không kiếm được tiền. Tôi thua vì cả đời chỉ lo học cách kiếm tiền, mà chưa một ngày học cách giữ, cách hiểu, cách đầu tư nó. Kiếm bao nhiêu rồi cũng chảy đi hết.”

Võ Quốc Lộc học lại về tài chính
Học lại từ đầu: hiểu tiền, và hiểu chính mình.

Từ đó tôi học lại từ đầu. Không phải học kiếm tiền nhanh hơn, mà học cách giữ tiền, hiểu dòng tiền, hiểu tài chính và đầu tư, hiểu tiền thật sự vận hành thế nào trong từng góc của cuộc sống. Và quan trọng nhất, tôi học để hiểu chính tâm lý của mình về tiền, cái thứ đã đẩy tôi ngã hết lần này tới lần khác.

Lạ lắm. Khi tôi bình tĩnh lại và bắt đầu thật sự học về tiền, thứ tôi khao khát cả đời, tôi lại thấy mình hiểu bản thân hơn. Mỗi ngày đi kiếm tiền với tôi thành một ngày vui, vì tôi biết mình đang cố gắng vì điều gì, biết đích mình đi tới đâu, biết quanh mình có thầy, có công cụ đỡ mình trên đường. Mọi thứ nhẹ đi và trôi chảy tới mức lạ thường.

Kết quả tới nhanh hơn tôi tưởng. Chỉ sau ba tháng, tiền bắt đầu quay về với gia đình tôi. Nó về đều đặn, rồi vượt cả mốc tôi từng kiếm hồi cao điểm COVID. Có điều lần này nó chịu ở lại, không bỏ đi chơi nữa.

Tôi phải nói thẳng để bạn khỏi hiểu lầm: không có phép màu nào ở đây đâu. Tôi và vợ đã cày rất nhiều mới được vậy, đừng tưởng bở. Cái khác duy nhất là tâm thế kiếm tiền của tôi đã đổi. Giờ tôi làm ra tiền trong sự tự tin, biết chắc nó sẽ chảy đúng hướng mình đã vạch ra, không còn cảnh làm ra rồi mất trắng. Và thú thật, tôi vẫn chưa trả hết nợ, vẫn còn một ít. Nhưng với đà này tôi tin sẽ xong sớm thôi. Ngày nào tôi cũng còn học thêm về tiền, vì thầy tôi có nói một câu tôi rất thích: “Kiến thức là thứ lạ kỳ, càng cho đi nhiều thì càng nhận về nhiều hơn.”

Đó cũng là lý do có Tiền Vui.

Võ Quốc Lộc đời thường, vui vẻ
Vui để kiếm tiền, chứ không phải có tiền mới vui.

Tôi đặt tên nó là Tiền Vui vì tôi tin một điều mà hồi xưa tôi hiểu ngược. Ngày đó tôi nghĩ phải có thật nhiều tiền rồi mới vui, đợi trả hết nợ mới vui, đợi đủ đầy rồi mới cho phép mình vui. Rồi cái ngày đó cứ lùi mãi, còn tôi thì lúc nào cũng thấy thiếu. Giờ tôi tin ngược lại: phải vui trước đã, rồi mới đủ sức kiếm tiền cho bền. Vui để kiếm tiền, chứ không phải có tiền mới vui. Tôi lập Tiền Vui để chia sẻ niềm vui đó, và những gì tôi đã trả giá quá đắt để học được, cho nhiều người hơn. Đơn giản vì mỗi lần giúp được ai đó, tôi thấy mình hạnh phúc, và tôi lại học được thêm.

Nếu bạn đang loay hoay với tiền giống tôi ngày trước, thì bạn ở đúng chỗ rồi. Tôi không hứa làm bạn giàu, tôi không tin ai hứa được chuyện đó. Tôi chỉ mong bạn đỡ phải trả cái giá đắt như tôi từng trả.

Và tôi muốn tặng bạn món đầu tiên, miễn phí, để bắt đầu bằng một bước nhỏ mà thật. Đó là Bộ kit Dòng Chảy Lương Tự Động, đúng cái tôi ước gì mình có hồi mới đi làm. Nó giúp bạn chia tiền ngay lúc vừa nhận lương, để cuối tháng vẫn còn một khoản ở lại với bạn, mà không phải ngồi ghi chép từng ngày. Bộ kit này là bước đầu để tiền của bạn chịu ở lại.

Võ Quốc Lộc

Nào, mình bắt đầu nhé.

Miễn trừ: Đây là chia sẻ kinh nghiệm cá nhân, không phải lời khuyên đầu tư. Kết quả tài chính khác nhau tuỳ từng người.