Tự do tài chính tuổi 30: tôi cũng đang đi tìm

Tôi viết bài này không phải để dạy bạn cách tự do tài chính tuổi 30. Tôi viết vì tôi cũng đang đi tìm câu trả lời cho chính mình.

Nói thật ngay từ đầu cho khỏi mất thời gian của bạn. Tôi không phải người đã nghỉ hưu năm 30, ngồi bãi biển uống dừa, tiền tự chảy về. Tôi vẫn đang làm, vẫn đang lo, vẫn có những đêm nằm nghĩ về con đường nào là khả thi. Cái khác duy nhất giữa tôi với bạn, có lẽ, là tôi đã đi qua một quãng tệ hơn bây giờ rất nhiều, nên tôi bớt sợ vài thứ. Vậy thôi.

Cho nên bài này không phải bản đồ kho báu. Nó giống hai người ngồi cùng nhau, một người đi trước vài bước, kể lại cái mình thấy.

Người trẻ làm việc với laptop trong phòng sáng
Ảnh: Masud Gaanwala / Pexels

“Tự do tài chính tuổi 30” trên mạng, tôi thấy hơi sai sai

Bạn gõ cụm “tự do tài chính tuổi 30” lên mạng thử mà xem. Hiện ra một rừng. Người thì khoe nghỉ việc năm 31, người thì bảo cần đúng mấy tỷ là xong, người thì chụp màn hình tài khoản rồi nói chỉ cần làm theo công thức này.

Tôi đọc mấy cái đó nhiều rồi. Và tôi sẽ nói thẳng cái tôi nghĩ, dù biết nói ra hơi mất lòng. Phần lớn nghe hào nhoáng quá so với đời thật mà tôi và những người quanh tôi đang sống.

FIRE là chữ viết tắt của financial independence retire early, nghĩa là độc lập tài chính rồi nghỉ hưu sớm. Phong trào này có thật, có người làm được thật, tôi không phủ nhận. Nhưng phần lớn câu chuyện thành công bạn thấy đến từ nước ngoài, mức lương khác, mức sống khác, thị trường khác. Bê nguyên về Việt Nam rồi gắn cái mác “tuổi 30” cho giật gân thì tôi thấy nó khập khiễng.

Cái làm tôi khó chịu nhất không phải con số. Mà là nó khiến nhiều người trẻ tự thấy mình thất bại. Mới hai mươi mấy, ba mươi, đi làm bình thường, mà mở mạng ra thấy người ta tự do hết rồi, tự nhiên thấy mình tụt lại, thấy mình kém. Trong khi sự thật là họ đang ở đúng cái tuổi để xây, chưa phải tuổi để gặt.

Tự do tài chính là gì, theo cách tôi hiểu mộc nhất

Để tôi nói cái tôi hiểu, không màu mè.

Tự do tài chính, hiểu mộc, là khi tiền không còn là thứ điều khiển quyết định của bạn nữa. Bạn làm việc vì muốn, không phải vì sợ. Bạn nghỉ một tháng cũng không sụp. Bạn dám từ chối cái mình ghét.

Bạn để ý là tôi không nhét con số nào vào đó. Cố ý đấy. Vì tôi không tin có một con số chung cho tất cả mọi người. Người sống ở quê với người sống ở thành phố, người độc thân với người nuôi ba mẹ con, cái mức “đủ để tự do” của họ khác nhau xa lắm. Ai bảo bạn “cần đúng X tỷ là tự do” thì người đó đang bán cho bạn một cái đích không phải của bạn.

Và tôi nghĩ tự do tài chính nó không phải một cái công tắc, hôm nay chưa, ngày mai bật cái là có. Nó là một dải. Từ chỗ tháng nào cũng cháy túi, nơm nớp, tới chỗ có cái đệm để thở, tới chỗ rộng rãi hơn. Bạn dịch trên dải đó từng chút. Mỗi nấc dịch được là đã bớt sợ một chút rồi.

Cái guồng quay mà gần như ai cũng kẹt

Có một cái vòng tôi từng kẹt, và tôi gặp rất nhiều người cũng kẹt y hệt.

Bạn đi làm để có tiền. Làm mệt, áp lực, nên bạn tiêu để bù lại, ăn ngon hơn, mua cái này cái kia tự thưởng cho đỡ tủi. Tiêu xong hết tiền, lại phải lao vào làm tiếp. Rồi lại mệt, lại tiêu để bù. Cứ thế quay.

Có một chị tên Cát Phương, 34 tuổi, kể lại trên VnExpress một câu mà tôi đọc xong lặng người. Chị nói mình “kẹt trong vòng luẩn quẩn kiếm tiền rồi tiêu tiền để bù đắp cho áp lực kiếm tiền”. Chị bảo sau sáu năm đi làm chỉ tiết kiệm được khoảng một trăm triệu. Sáu năm.

Tôi đọc và thấy cả tôi ngày xưa trong đó. Cái guồng này nó ác ở chỗ bạn càng cố cày để thoát ra, bạn càng mệt, càng tiêu nhiều hơn để bù, và bạn quay càng nhanh trong đúng cái vòng đó. Kiếm thêm không cứu được, vì chi tiêu nở ra theo đúng cái bạn kiếm thêm.

Cho nên khi người ta gõ “làm sao thoát guồng quay”, tôi hiểu họ không hỏi mẹo tiết kiệm. Họ đang mệt. Họ muốn một ngày được thở.

Vì sao tôi không khuyên bạn lao đi “nghỉ hưu sớm”

Tới đây tôi phải nói một câu nghiêm túc, vì nó liên quan tới tiền của bạn.

Tôi thấy không ít người, vì quá mệt với guồng quay, vì quá mê hai chữ tự do, mà làm những việc liều. Có người định nghỉ việc để “tập trung làm giàu”. Có người dồn hết tiền tiết kiệm vào một kèo đầu tư nghe nói lời gấp mấy lần, để mong về đích nhanh.

Tôi không khuyên bạn làm mấy việc đó. Thật lòng là tôi sợ giùm bạn.

Tôi từng ôm nợ. Tôi biết cái cảm giác đứng dưới số 0 nó như thế nào. Nó không lãng mạn chút nào. Nên khi thấy ai đó định đặt cược cả cái nền mong manh của mình vào một cú để đi tắt, tôi muốn nói thẳng. Đi tắt mà trượt một cái là rơi xuống chỗ tôi từng đứng, và leo lên lại mất nhiều năm. Cái giá của một cú trượt ở tuổi này nặng hơn bạn tưởng.

Có một quy tắc nước ngoài hay được nhắc là rút 4 phần trăm mỗi năm, người ta gọi là quy tắc 4% (4% rule), gốc từ một nghiên cứu ở Mỹ tên Trinity Study. Đại khái nó tính bạn cần một số vốn lớn rồi mỗi năm rút ra 4% để sống mà không cạn. Tôi nhắc nó ở đây không phải để bảo bạn áp dụng. Tôi nhắc để bạn biết nó là một nguyên tắc tham khảo từ bối cảnh nước ngoài, dựa trên thị trường và mức lạm phát của họ, không chắc đúng với Việt Nam, và chắc chắn không phải lời khuyên đầu tư của tôi. Đừng cầm một con số nước ngoài rồi tự ép đời mình vào đó.

Cái tôi tạm tin chắc: tuổi 26 tới 30 là tuổi xây bệ phóng

Nãy giờ toàn nói cái tôi chưa chắc. Giờ tới cái tôi tạm tin, tin đủ chắc để dám viết ra.

Nếu bạn đang ở quãng 26 tới 30, tôi nghĩ việc đáng làm nhất không phải là ngồi tính bao giờ tự do. Mà là tập trung học thật nhiều và làm thật nhiều, để dựng cho mình một cái bệ phóng.

Bệ phóng ở đây tôi muốn nói hai thứ rất cụ thể. Một là kỹ năng, là cái nghề, là khả năng bạn tự kiếm ra tiền và kiếm ngày một giỏi hơn. Hai là thu nhập, là dòng tiền vào tăng dần theo cái kỹ năng đó. Hai thứ này là gốc. Mọi con số tự do tài chính sau này, nếu có, đều mọc lên từ cái gốc này.

Tôi nói thật cái tôi thấy. Ở tuổi này, một đồng bạn đầu tư vào việc giỏi lên thường sinh lời mạnh hơn nhiều so với một đồng bạn cố nhét vào kèo đầu tư nào đó để mong tiền đẻ ra tiền. Vì khi bạn giỏi hơn, thu nhập của bạn nhảy nấc, và cái khoảng cách giữa kiếm với tiêu giãn ra. Chính cái khoảng giãn đó mới là thứ tích lại thành của để dành thật.

Tôi để ý người ta hay làm ngược. Hai mươi mấy tuổi đã sốt ruột tính chuyện tự do, đọc đủ thứ về đầu tư, mà cái nghề trong tay thì cứ làng nhàng. Theo tôi đó là đặt sai thứ tự. Tuổi này là tuổi cày, tuổi học, tuổi vấp cho dày kinh nghiệm. Cái số dư trong tài khoản lúc này nhỏ là chuyện bình thường, miễn là cái bệ đang lớn lên từng ngày.

Tích lũy thì vẫn tích, nhưng đừng kỳ vọng nó “giải phóng” bạn ở tuổi này

Nói vậy không phải bảo bạn kệ chuyện tiền nong, cứ cày rồi tính sau. Không. Song song với xây bệ phóng, tôi vẫn tin bạn nên giữ một nếp đơn giản về tiền.

Cất một phần ngay khi lương về, trước khi kịp tiêu. Dựng một cái quỹ phòng thân để khi có biến cố thì không sụp. Mấy cái nền này tôi đã viết kỹ ở một bài khác rồi, ở đây tôi không lặp lại, bạn có thể đọc bài [[vi-sao-di-lam-ca-nam-khong-du-duoc-dong-nao|vì sao đi làm cả năm không dư được đồng nào]].

Cái tôi muốn nhấn ở đây là về kỳ vọng. Đừng kỳ vọng cái khoản tích lũy của bạn ở tuổi 26 tới 30 sẽ tự nó giải phóng bạn khỏi guồng quay. Nó chưa đủ lớn để làm việc đó đâu, và đó không phải lỗi của bạn. Vai trò của nó lúc này là làm cái đệm cho bạn đỡ sợ, để bạn có gan đầu tư vào bản thân, có gan từ chối việc mình ghét, có gan thử cái mình tin. Cái đệm đó mới là tự do thật ở giai đoạn này, một thứ tự do nhỏ mà chắc.

Còn cái tự do lớn, cái mà mạng hay vẽ, nó tới sau, và nó tới từ cái bệ phóng chứ không tới từ cái quỹ tiết kiệm nhỏ của tuổi đôi mươi.

Còn nếu bạn 30 tuổi mà thấy mình tay trắng

Tôi muốn dừng lại nói riêng với những ai đang mang cảm giác này, vì tôi biết nó nặng.

Tới một cái mốc nào đó, 27, hay 30, bạn nhìn lại thấy mình chưa có gì. Bạn bè đứa mua nhà đứa mua xe. Mình thì số dư gần bằng không. Có một bài trên Kenh14 cuối năm 2024 giật đúng cái tâm trạng đó, đại ý là 30 tuổi vẫn chẳng có tiền tiết kiệm, thấy mình kém cỏi. Tôi đọc cái tít mà thấy nhói, vì tôi từng ở đúng chỗ đó.

Tôi không định an ủi suông. Tôi chỉ kể bạn nghe chỗ tôi từng đứng. Có những đêm 23 giờ 30 tôi kéo cửa cuốn xuống đóng cửa hàng, người rã rời, và tôi không dám nhìn mặt mình trên tấm kính xe máy cũ. Lúc đó tôi đang ở dưới số 0, đang ôm nợ. So với chỗ đó, một người đang ở mốc 0, chưa nợ nần gì, thật ra đang đứng ở vị trí lành lặn hơn tôi ngày ấy nhiều.

Cái mốc tuổi không nói lên bạn là người thế nào. Nó chỉ là một con số trên giấy khai sinh. Có người 30 đã ổn, có người 40 mới bật lên, có người tôi biết ngoài 50 vẫn làm lại từ đầu và sống tốt. Bạn không trễ. Bạn chỉ đang ở một chỗ trên đường đi, và đường vẫn còn dài.

Vậy rốt cuộc tôi tin gì

Tôi không có công thức tự do tài chính tuổi 30 để trao cho bạn. Tôi đã nói từ đầu rồi, tôi cũng đang đi tìm.

Nhưng nếu gom lại cái tôi tạm tin chắc, nó gọn thế này. Đừng để hai chữ tự do trên mạng làm bạn thấy mình thất bại khi bạn mới đang ở tuổi xây. Đừng đi tắt bằng những cú liều có thể đạp bạn xuống dưới số 0. Tuổi 26 tới 30, hãy đổ sức vào học và làm để cái nghề trong tay dày lên, vì thu nhập tăng từ đó mới là cái bệ phóng thật. Song song, giữ một nếp tiền đơn giản để có cái đệm mà bớt sợ.

Còn cái đích tự do lớn, cứ để nó ở đó, xa xa, làm cái hướng đi. Đừng biến nó thành cây gậy tự đánh mình mỗi khi mở app ngân hàng ra thấy số dư còn ít.

Tôi cũng chưa tới đích. Tôi chỉ biết quãng đường từ chỗ tay trắng, từ chỗ âm tiền, đi lên tới chỗ có chút lận lưng và bớt sợ, nó là một quãng đường thật, đi được. Tháng này bạn giỏi hơn tháng trước một chút, kiếm khá hơn một chút, cất được một khoản nhỏ, thì bạn đã nhích trên cái dải đó rồi. Với tôi, vậy là đang đi đúng hướng. Mình cứ đi cùng nhau.

Câu hỏi hay gặp

Tự do tài chính tuổi 30 có thật không, hay chỉ là chiêu trên mạng? Có người làm được thật, tôi không phủ nhận. Nhưng phần lớn câu chuyện hào nhoáng bạn thấy đến từ bối cảnh khác, lương khác, thị trường khác. Theo tôi, ở tuổi này đừng lấy nó làm thước đo để tự chấm điểm mình, vì đây là tuổi để xây bệ phóng chứ chưa phải tuổi để gặt.

Tự do tài chính cần bao nhiêu tiền? Tôi không tin có một con số chung. Nó tùy nơi bạn sống, tùy bạn đang nuôi ai, tùy cái bạn coi là đủ. Ai đưa cho bạn một con số cố định “cần đúng X tỷ” thì đó là cái đích của họ, không phải của bạn.

Tuổi 26 tới 30 nên ưu tiên tiết kiệm đầu tư, hay nên ưu tiên tăng thu nhập? Theo cái tôi tạm tin, ở tuổi này đầu tư vào kỹ năng để tăng thu nhập thường đáng giá hơn việc cố nhét tiền vào kèo đầu tư cho tiền đẻ tiền. Vẫn nên tích lũy và có quỹ phòng thân, nhưng đừng kỳ vọng khoản tích lũy nhỏ ở tuổi này tự giải phóng bạn. Đây là góc nhìn cá nhân, không phải lời khuyên đầu tư.

Tôi 30 tuổi mà tay trắng, có phải đã quá trễ không? Không. Cái mốc tuổi không nói lên bạn là người thế nào. Số 0 còn lành lặn hơn nhiều so với số âm, và rất nhiều người bật lên sau tuổi 30, 40. Bạn đang ở một chỗ trên đường, không phải ở vạch kết thúc.

Quy tắc rút 4% mỗi năm có áp dụng được ở Việt Nam không? Đó là nguyên tắc tham khảo từ một nghiên cứu ở Mỹ (Trinity Study), dựa trên thị trường và lạm phát của họ. Tôi nhắc để bạn biết, không phải để bạn áp dụng máy móc, và đây không phải lời khuyên đầu tư. Tình huống Việt Nam khác, hãy hỏi người có chuyên môn nếu bạn muốn tính nghiêm túc.

Tự xoay xở một mình với chuyện tiền nong nhiều khi cũng đuối. Nếu bạn muốn có sẵn đồ nghề, tôi gói lại thành một bộ quà tặng miễn phí: tấm quy tắc một trang, file tự chia tiền khi lương về, và checklist để mỗi tháng làm theo cho nhẹ đầu.

👉 Nhận bộ quà tặng miễn phí

Tối nay làm thử đúng một việc thôi: ghi ra một kỹ năng mà nếu giỏi hơn sẽ giúp bạn kiếm thêm, rồi dành ba mươi phút bắt đầu học nó.

Về tác giả: Tôi là Lộc. Tôi viết từ vết sẹo của chính mình, không phải từ lý thuyết trong sách. Tôi là dân kinh doanh thực chiến, từng thất bại và ôm nợ, từng có những đêm cày 12, 14 tiếng mà vẫn không dám nhìn mặt mình. Tôi tự bò ra khỏi nợ bằng việc cày kinh doanh cộng với kỷ luật chi tiêu, và giờ vừa làm vừa kể lại những gì mình đi qua, để người sau bớt khổ hơn tôi. Riêng chuyện tự do tài chính, tôi nói thẳng là tôi cũng chưa tới đích và vẫn đang đi tìm, nên bài này tôi viết với tư cách người đồng hành, không phải chuyên gia phán bảo. Tôi ghét trò thổi phồng và hứa làm giàu nhanh, nên có chỗ nào tôi chưa chắc, tôi nói thật là chưa chắc.

Lưu ý quan trọng: Đây là chia sẻ từ trải nghiệm và quan điểm cá nhân của tôi, không phải lời khuyên đầu tư hay tài chính chuyên nghiệp. Tôi không hứa và không thể hứa rằng ai làm theo cũng sẽ đạt được tự do tài chính, ở tuổi 30 hay bất cứ tuổi nào, vì hoàn cảnh mỗi người mỗi khác và kết quả của tôi không bảo đảm sẽ lặp lại với bạn. Bài này không khuyên bạn nghỉ việc, không khuyên dồn tiền vào bất kỳ kênh đầu tư mạo hiểm nào để về hưu sớm, và không đưa ra con số “cần bao nhiêu là tự do”. Mọi con số hay quy tắc nước ngoài tôi nhắc tới chỉ mang tính tham khảo, không chắc đúng với Việt Nam. Hãy cân nhắc kỹ tình huống riêng của mình, và nếu cần, hỏi thêm người có chuyên môn được cấp phép trước khi quyết định những việc lớn về tiền bạc.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *